Ước mơ tự sinh hoạt của cậu bé bị dính liền ngón tay

Suốt 10 năm qua, bé Nguyễn Hữu Việt Hoàng mang bệnh ly thượng bì bóng nước với đôi tay không lành lặn. Mỗi khi tập viết, tay của em lại chảy máu. 

Hoàng kẹp bút bằng cả hai tay, nắn nót viết bài dù chịu nhiều đau đớn. Lớp da mỏng như hai chiếc túi bọc chặt lấy đôi bàn tay cậu bé 10 tuổi, đỏ ửng lên. Nghỉ hè, cậu bé vẫn chăm chỉ mang sách ra tập đọc, luyện viết hàng ngày.


Chị Lương Thị Phượng và anh Nguyễn Hữu Cầu kết hôn 3 năm mới sinh con trai đầu lòng. Bé Nguyễn Hữu Việt Hoàng (xã Quảng Minh, Quảng Xương, Thanh Hóa) chào đời với vẻ kháu khỉnh, các ngón chân, ngón tay lành lặn. Chỉ hai ngày sau sinh, người bé bắt đầu mọc các nốt ban đỏ và ngày càng nặng, từ hai tay chuyển xuống các ngón chân, lưng rồi cả cổ họng.

Chị Phượng chỉ nghĩ trẻ sơ sinh bị rôm sẩy bình thường, bôi thuốc là xong nhưng bệnh cứ tiếp diễn. Bác sĩ khám và kết luận Hoàng bị bệnh ly thượng bì bóng nước bẩm sinh. Các đầu ngón chân, tay cậu bé phồng hết lớp này đến lớp khác, lở loét ra rồi trở thành một lớp màng bao bọc lấy các ngón tay, ngón chân khiến em không cử động, không duỗi thẳng ra được.

"Giáp Tết, nhà người ta lo luộc bánh chưng còn mình thì dậy từ tờ mờ sáng, đưa con đi viện bằng xe máy trong tiết trời rét căm căm", chị Phượng nhớ lại những ngày cả gia đình đưa con đi chữa bệnh khắp nơi. Hoàng được mang ra Hà Nội, đi Viện Bỏng quốc gia, Bệnh viện Da liễu trung ương để chữa trị nhưng không thuyên giảm.

"Ban đêm, các nốt đỏ phồng lên, chèn đường thở khiến con không bú được. Đau đớn, tiếng khóc như xé vải của bé làm hàng xóm nhiều lần giật mình tỉnh giấc giữa khuya. Vợ chồng tôi phải chờ con ngủ thật say rồi nhẹ nhàng dùng tăm bông thấm máu trong cổ họng", chị Phượng nhớ lại. 10 năm qua, cậu bé chưa biết đến việc ăn cơm hạt. Tất cả thức ăn đều phải xay ra mới nuốt được.

Hoàng lớn lên nhưng các ngón tay, ngón chân thì dần co lại khiến sinh hoạt trở nên khó khăn. Nhiều lần, thử cầm không nổi bàn chải đánh răng, em mếu máo: "Con ước bàn tay con thẳng ra, có các ngón để con có thể cầm được bàn chải tự đánh răng, con sẽ không phải nhờ mẹ nữa".


Ở quê, những cậu bé trạc tuổi Hoàng thường thích chơi bắn bi, đá bóng nhựa cùng nhau. Hoàng cũng thích lắm nhưng không dùng tay, không chạy nhảy được. Cậu thường bị bạn bè xa lánh vì sợ những vết loét trên người. Mỗi lần thấy con tha thẩn chơi một mình hay đứng xa xa nhìn đám trẻ đùa nghịch, ruột gan chị Phượng lại như có người cào xé.

Mỗi lần tắm là một cực hình đối với cậu bé. Những vết loét khắp người gặp nước lá là xót vô cùng khiến nhiều lần em khóc rưng rức. Nhiều đêm nằm ngủ, những vết loét bị chảy máu thấm ra áo con. Chị Phượng không dám cởi mà phải dùng kéo cắt nát áo để Hoàng đỡ đau. Chị nghĩ ra cách cắt tàu lá chuối, lau thật sạch rồi để héo, ban đêm lót dưới lưng cho con nằm.

"Đến nhà người quen bán hàng tạp hóa chơi, con biết người ta xa lánh nên bảo mẹ mặc áo dài tay, che kín cổ để mọi người khỏi sợ mà không mua hàng. Nhiều đêm, con quay sang ôm mẹ, bảo thương mẹ nhất trên đời vì mẹ không bỏ con. Dường như Hoàng cũng thấu hiểu được những thiệt thòi phải chịu khi mắc căn bệnh oái oăm này", chị Phượng kể.

Có lần mệt quá, chị lên giường nằm không ăn cơm. Nghe tiếng bát đũa loạt xoạt, người mẹ trẻ mở mắt ra thì thấy cu cậu trút cơm, canh và thức ăn vào chung một chiếc bát tô lớn rồi bưng đến bên giường cho mẹ. Chị nhìn bát nước canh rau muống ngả dần sang màu xanh, nhìn xuống đôi tay, nhìn lên đôi mắt đang háo hức đợi chờ của con, nước mắt lại chảy.


Hoàng không được đi học mẫu giáo, lên 6 tuổi cũng không vào lớp một vì bố mẹ lo lắng cho sức khỏe của con. Nhiều hôm thấy các bạn được cha mẹ đèo đi học qua nhà, cậu bé chạy theo nắm gấu áo mẹ rồi hỏi: "Khi nào ngón tay con thẳng ra để con được đi học?".

Thương con, chị Phượng mang kết quả khám bệnh đến gặp Ban giám hiệu trường Tiểu học Quảng Minh, trình bày nguyện vọng cho con được đi học. Mong muốn của chị là để con được xóa mù chữ và thỏa khát khao đến trường. Hoàng được bố trí một bộ bàn ghế ở cuối lớp học. Cậu bé bước vào lớp một khi tròn 9 tuổi.

Người mẹ đi xin những quyển sách cũ của học sinh trong làng về cho con học lại. Khi những đứa trẻ cùng tuổi biết đọc, biết viết thì cậu bé vẫn miệt mài tập tô, tập vẽ những chữ cái chưa từng được học với một niềm say mê vô bờ.

Các ngón tay như bị bọc trong túi da, không thể nào duỗi ra được. Hoàng cố gắng dùng kẽ tay để giữ lấy, nhưng cây bút dường như không nghe lời. Vậy là cậu bé chuyển sang dùng cả hai bàn tay ôm ghì lấy bút để viết. Nét chữ nguệch ngoạc hiện lên trang giấy. Lớp da ở bàn tay vốn mỏng, lại bị cây bút cọ vào dẫn đến loét, phồng lên, rớm máu nhưng cậu bé không bỏ cuộc.

Thời gian đầu, Hoàng chỉ ngồi ở lớp 30 phút rồi về vì mệt. Dần dần, các tiết học dần tăng thời lượng rồi cuối cùng là không bỏ ngày nào. Mưa nắng, bão bùng cậu cũng đòi đi cho bằng được, hôm nào nghỉ là khóc. Cậu bé chăm phát biểu, còn xung phong lên bảng chữa bài tập nhưng mẹ và cô giáo sợ em cầm phấn bị nhiễm trùng tay nên lại thôi.

Có lần nghe nói đoàn bác sĩ giỏi từ Hà Nội về Thanh Hóa khám miễn phí, chị Phượng chở con lên thành phố với hy vọng tìm ra cách chữa được căn bệnh tai quái. Dọc đường, cậu bé khóc và nói hôm nay có Toán là môn học yêu thích nhất. Mặc cho mẹ thuyết phục, Hoàng không chịu đi vì trước đó khám nhiều lần mà không có kết quả. Cuối cùng, chị đành chịu thua con trai, hai mẹ con không đi khám nữa mà quay về trường học.


Dù không nằm trong danh sách chính thức của lớp 2B trường Tiểu học Quảng Minh, em vẫn nhận được phần thưởng là mấy quyển vở cho học sinh giỏi, được tuyên dương trước trường vì tinh thần ham học. Vở Toán của em có nhiều điểm 9, 10 với lời phê của cô giáo "cần tiếp tục phát huy".

Nhiều năm chữa bệnh cho con, kinh tế gia đình chị Phượng dần cạn kiệt. Chị tính bỏ xứ đi làm thuê nhưng nghĩ đến con không ai chăm sóc nên lại thôi. Anh Cầu làm bảo vệ cho một trường cấp ba ở gần nhà, thu nhập 2 triệu đồng mỗi tháng. Anh tâm sự: "Cuộc sống nhiều lúc mệt mỏi nhưng vì con lại phải cố gắng".

Lo chữa bệnh cho con, mãi năm 2011, anh chị mới sinh thêm hai cậu con trai khỏe mạnh là Nguyễn Hữu Hoàng Sơn và Nguyễn Tấn Sang (2013). Lúc các con chào đời, hai vợ chồng nhìn nhau, rồi nhìn chân tay con và nơm nớp lo, chỉ sợ các bé giống anh trai thì không biết làm thế nào. 

Trước đây, vợ chồng làm cả mẫu ruộng, nuôi thêm bò, lợn, gà... nhưng rồi bán hết để chữa bệnh cho con. Xong mùa lúa, bán non một nửa số thóc là bố con anh Cầu lại đưa nhau đi Hà Nội khám bệnh. Người bố kể, trước Hoàng còn được mua thuốc điều trị, giờ nhiều khi hết tiền mua thuốc, anh chị mua những tuýp thuốc mỡ 3.000 đồng để bôi cho con, có ngày bôi hết 3-4 tuýp. Hoàng được hưởng chế độ 67 dành cho người tàn tật, mỗi tháng nhận trợ cấp 320.000 đồng nhưng không đủ tiền mua thuốc.

"Chỉ mong con duỗi thẳng tay được, tự phục vụ cá nhân. Con còn có cuộc sống riêng của con, giờ bố mẹ còn trẻ, sau này già không chăm sóc mãi được. Tài sản giờ không còn gì cả, chỉ còn ba đứa con", chị Phượng chia sẻ.

Chuyện phố…

Chợ vải, phố Hàng Than, TP Thanh Hóa. 

Hình thành lâu đời nhất (khoảng gần 100 năm) ở TP Thanh Hóa phải kể đến các phố Hàng Đồng, Hàng Than, Hàng Thao (Bến Ngự ngày nay), rồi các phố Lê Hoàn, Cao Thắng, Trường Thi, Triệu Quốc Đạt...

Có lẽ, số người gắn bó với nghề, muốn giữ được nét đặc trưng của khu phố như vậy không phải là nhiều. Người dân thành phố từ lâu khi nhắc đến mỗi một tên phố là có thể hình dung ngay những nét đặc trưng của khu phố này, như: phố Hàng Đồng với nghề buôn bán đồ điện dân dụng; phố Đào Duy Từ bán hàng quần áo; phố Lò Chum với hàng sành sứ; phố Cao Thắng với nghề buôn bán và sửa chữa đồng hồ; phố Hàng Hương với nghề bán hương thờ...

Theo ông Lê Đức Nghi, Chi hội trưởng Chi hội Khoa học lịch sử TP Thanh Hóa, từ thời trước, có những phố như Trần Phú (thời Pháp gọi là phố Lớn), Lê Hoàn, Tống Duy Tân, Lê Hữu Lập... nổi tiếng vì bán hàng giá cả hợp lý, chất lượng bảo đảm và người bán giữ chữ tín đối với người mua hàng. Thế nên, trong kinh doanh buôn bán, người xưa có câu: 

    Tin nhau buôn bán cùng nhau
Thiệt hơn, hơn thiệt trước sau như nhời (lời)
    Hay gì lừa đảo kiếm lời
Cả nhà ăn uống tội trời riêng mang.

Mấy câu ca muốn nhắc nhở việc kinh doanh, buôn bán phải đặc biệt giữ chữ tín, giữ lấy lòng tin thì mới vững bền. 
Tuy nhiên, cùng với sự phát triển của thành phố, các con phố cũng đi vào guồng quay của sự thay đổi. Phố Ngô Quyền vốn dĩ kinh doanh hàng ốc thì nay không còn bán hàng này nữa, phố Hàng Đồng xen lẫn bán đồ điện dân dụng là những hộ kinh doanh hàng cơm văn phòng, phố Nguyễn Du mở hàng loạt các quán karaoke... Những con phố ấy đã không còn mang nét văn hóa đặc trưng của riêng nó nữa. Nhiều phố mới không được đặt theo tên mà lại đánh số thứ tự từ 1 đến 10, theo kiểu quản lý nông thôn. Trong khi đó, tỉnh ta không thiếu những tên tuổi các danh nhân lịch sử, văn hóa để đặt tên cho các con phố mới. Điều đáng buồn là cùng với sự tồn tại của hơn 300 phố đã “xướng danh” thì thành phố vẫn còn khá nhiều con phố mới chưa được đặt tên, ấy là bởi nhiều công trình đường sá đã thi công xong rồi nhưng còn chưa được bàn giao đưa vào sử dụng. 

TP Thanh Hóa vừa mới được công nhận đô thị loại một, thế nhưng hiện tại thành phố vẫn thiếu các khu, tuyến phố đặc trưng, như phố ngành nghề, phố ẩm thực, hay phố đi bộ... Một chút chạnh buồn, bởi thiết nghĩ, việc xây dựng và giữ gìn những tuyến phố đặc trưng sẽ là rất cần thiết vừa đáp ứng nhu cầu tinh thần về văn hóa, lịch sử, du lịch, giải trí, mua sắm... của nhân dân trong và ngoài tỉnh, vừa tạo điểm nhấn của thành phố trong con mắt bạn bè. Bước sang tuổi 20 – tuổi thanh xuân với đầy sức trẻ, TP Thanh Hóa có biết bao ước mơ, hy vọng, muốn rằng đi giữa phố đông, ai cũng sẽ tìm được một nét gì đó rất riêng cho mình... 

Xây dựng tuyến đường giao thông từ Cảng Hàng không Thọ Xuân đi Khu Kinh tế Nghi Sơn


Dự án xây dựng tuyến đường từ Cảng Hàng không Thọ Xuân đi Khu kinh tế Nghi Sơn(KKTNS) bao gồm 2 tiểu dự án, đi qua các huyện Thọ Xuân, Triệu Sơn, Như Thanh, Nông Cống, Tĩnh Gia và KKTNS. Tiểu dự án 1 có tổng chiều dài tuyến 65,915 km, thiết kế với tiêu chuẩn đường cấp 3 đồng bằng. Tiểu dự án này hiện đang được trình 3 phương án đầu tư; giải phóng mặt bằng trong giai đoạn hoàn chỉnh khoảng 235 ha. Tiểu dự án 2 có chiều dài tuyến 82,937 km (trong đó, tuyến chính dài 72,867 km, tuyến nhánh dài 10,07 km), thiết kế  với tiêu chuẩn đường cấp 3 đồng bằng.  Tiểu dự án này đang được trình 2 phương án đầu tư; giải phóng mặt bằng trong giai đoạn hoàn chỉnh khoảng 243 ha. 

Tại buổi làm việc với Sở Giao thông - Vận tải gần đây đồng chí Trịnh Văn Chiến, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh nhấn mạnh, đây là một dự án lớn, có tác động sâu sắc tới phát triển kinh tế - xã hội của cả tỉnh, đặc biệt là đối với KKTNS và các địa phương mà tuyến đường đi qua. Do vậy, quá trình thẩm định dự án phải hết sức thận trọng, chính xác, đồng thời đánh giá toàn diện các tác động của dự án. Chủ tịch UBND tỉnh giao Sở GTVT, đơn vị tư vấn thiết kế phân tích rõ các ưu điểm, nhược điểm của các tiểu dự án và các phương án thực hiện trên các phương diện: chiều dài tuyến, thời gian thi công, những tác động đến các địa phương dự án đi qua và kinh phí thực hiện. Từ đó, tham mưu chính xác, kịp thời cho tỉnh trong việc lựa chọn phương án đầu tư thực hiện. Sở GTVT phối hợp với Sở Tài nguyên và Môi trường, các địa phương liên quan tiến hành cắm mốc chỉ giới cho toàn bộ tuyến đường. Sau khi hoàn thành, bàn giao cho các địa phương quản lý, tránh tình trạng xây dựng trái phép các công trình.

Đồng chí Chủ tịch UBND tỉnh giao nhiệm vụ cho các ngành có liên quan xây dựng kế hoạch về vốn, hoàn trả vốn để báo cáo Ban Thường vụ Tỉnh ủy và Thủ tướng Chính phủ; trong đó, cần xác định rõ các nguồn lực huy động vốn để trả cho nhà đầu tư. 

Chả tôm Thanh Hóa - Sức hấp dẫn kỳ lạ

Trong số các món ăn độc đáo và khó tìm ở vùng đất Bắc Trung Bộ không thể không kể đến chả tôm, món ăn mà người xứ Thanh đi xa luôn nhắc đến.

Chả tôm Thanh Hóa có sức hấp dẫn kỳ lạ ngay từ nguyên liệu chế biến tới cách thức thưởng thức.


Nếu mới nhìn thấy món chả này lần đầu ở Phố Đào Duy Từ, Lê Hoàn, Cao Thắng hay Nhà hát nhân dân (TP Thanh Hóa), bạn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy những miếng chả trắng nõn nà được kẹp gọn gàng vào nẹp tre nướng xèo xèo trên bếp than củi lại tỏa hương thơm đặc trưng của mùi tôm ngào ngạt.

Món chả tôm này là sự kết hợp tài tình giữa hỗn hợp tôm, thịt, hành, tỏi…và đặc biệt là bánh phở và gấc. Đầu tiên tôm bột tươi roi rói nhỉnh hơn đầu ngon tay trỏ một chút được hấp cách thủy vài phút cho chuyển màu hồng rồi đem nhặt vỏ, bỏ đầu, bỏ đuôi, chỉ giữ lại cái mình chắc thịt. Thịt ba chỉ chọn khúc nhiều mỡ, thái hạt lựu rán vàng. Sau đó cho tôm, thịt rán,  hành, tiêu, bột nêm vào giã  nhuyễn hoặc say bằng máy sinh tố. Đặc biệt, khác với cách làm giò, chả thông thường hay thêm bột, món chả tôm lại gia giảm thêm bằng bánh phở cắt nhỏ đem giã chung với hỗn hợp nêu trên. Để nổi bật màu hồng tươi đẹp mắt, bí quyết của các đầu bếp chính là trộn thêm thịt gấc vào. Vậy là ta đã hoàn thành “ruột” chả dẻo quánh, phản phất vị thơm của hành tiêu.

Tới đây, món chả mới chỉ đi được nửa chặng đường trở thành thứ đặc sản hiếm có khó tìm của xứ Thanh. Bởi chẳng biết do ai sáng tạo, không để nguyên mà nướng hay hấp, món chả tôm lại được bao bọc trong một lớp bánh phở dày có độ dài chừng 7,8 cm, rộng 2cm biến hóa thành 1 chiếc “phở cuốn” trong hồng, ngoài trắng nõn nà.

Dưới bàn tay khéo léo của người con gái Thanh Hóa, từng kép 4 chả tôm được xếp gọn gàng trên thanh tre, đem nướng dưới bếp than củi hồng cháy tí tách. Một lần nữa, món chả tôm lại có sự biến hóa về hình dáng khi ‘ruột chả” bên trong chín dần tăng vị hồng, lớp bánh phở bên ngoài được “rán” bởi mỡ chiết ra từ bên trong nên ngả màu vàng đậm, giòn giòn. khéo léo quạt nhẹ nhàng vừa nhanh tay lật đi lật lại cho chả chín đều sao cho bụi than không bay bám vào chả, mà chả cũng không bị chín ép quá nhanh để không hao phần nước ngọt tinh túy bên trong.


Chả tôm chỉ hấp dẫn du khách 7 phần, 3 phần còn lại chính là món nước chấm tuyệt hảo cũng với thứ rau ghém ăn kèm khó có nơi nào phong phú hơn. Nào là đủ các loại từ rau má, diếp cá, hành, mùi tàu, húng dổi, tỏi cọng, hoa chuối… đều được chủ quán chăm chút kỹ lưỡng. Riêng nước chấm của chả tôm là dưa món đu đủ, sung bổ đôi, ớt bột, ớt tươi dầm dấm và tất nhiên là nước mắm cốt cá pha loãng, chút đường và mì chính để vừa chấm vừa “húp”.

Cái vị ngậy đậm đà làm ta như vừa muốn ăn, lại như vừa muốn giữ lại trên lưỡi cho nó tự tan chảy…

Nếu có dịp ghé Thanh Hóa, bạn hãy tìm đến các phố Đào Duy Từ,  Lê Hoàn, Cao Thắng, Lê Thị Hoa, Nhà Thờ… để thưởng thức món chả tôm đẹp mắt, ngon miệng này.

Những thác nước đẹp nhất tỉnh Thanh

Thác Mây trùng điệp đến ngỡ ngàng. Thác Mơ thác nối thác len lỏi qua những khóm cây dào dạt hoa rừng. Thác Hươu kỳ thú khi tất cả những gì ở đây đều "hóa đá"... Đây được xem là ba thác nước đẹp nhất Xứ Thanh.

Vùng đất Thanh Hóa được thiên nhiên ưu ái ban tặng cho vô vàn cảnh sắc kỳ thú. Bên cạnh những điểm đến đã quá nổi tiếng như Thành Nhà Hồ, bãi biển Sầm Sơn, ao cá Cẩm Lương... hẳn dân phượt không thể bỏ qua những thác nước tuyệt đẹp khi đến thăm vùng đất này.

1. Thác Mây (Thạch Lâm, Thạch Thành)

Nằm ở vị trí đầu bảng trong những con thác đẹp nhất xứ Thanh phải kể đến thác Mây. Tuy mới được "dân chơi" phát hiện vài năm trở lại đây nhưng chỉ cần nói qua thì sự hùng vĩ của nó cũng đủ khiến bất cứ ai trầm trồ, khao khác được ngắm nhìn.


Nếu tính từ Hà Nội, xuôi theo đường Hồ Chí Minh thì thác Mây quả là địa điểm ăn chơi cuối tuần hay các dịp lễ thích hợp. Con thác cách Hà Nội chỉ hơn 100 km, ngay khu Vườn quốc gia Cúc Phương giáp địa phận Thanh Hóa.

Từ đường Hồ Chí Minh vào thác chưa đến 10 km. Đường gồ ghề nên phương tiện thích hợp nhất chỉ có thể là xe máy. Ngay từ ngoài đường lớn bạn đã nhìn thấy một dòng sông xanh ngắt uốn lượn với cái tên từng đi vào nhiều sự tích của bà con dân tộc nơi đây: dòng sông Ngang.

Khung cảnh thi vị khi một bên đường là đồi cao cây cối um tùm, một bên là dòng sông xanh mượt, bãi cỏ sàn sàn xuống tận mặt nước. Nhiều đoạn trên đường đi có những cây cổ thụ khổng lồ hay những chiếc cầu tre lắt lẻo vắt ngang và bạn hoàn toàn có thể dừng lại chụp những bức ảnh làm duyên với nó.
Càng đi sâu vào, càng thấy những bản làng còn khá nguyên sơ. Và thác Mây nằm ở cuối thôn Thượng, nơi hoang sơ nhất.

Đúng như tên gọi của nó, thác Mây trùng trùng, điệp điệp hết tầng này đến tầng khác. Từ xa nhìn thấy bạn đã không khỏi ngỡ ngàng. Dài độ 400 m, hàng chục thác nước được xếp tự nhiên như những con ruộng bậc thang, xung quanh là cây cối xanh mướt. Điểm đặc biệt ở đây là thác không trơn, dễ đi lại.

Thác Mây có nước quanh năm nhưng sẽ đẹp nhất vào độ tháng 8 trở đi. Hãy chọn đến đây vào những ngày nắng để thấy dòng nước trong xanh, róc rách suốt đêm ngày.

Thiên nhiên hữu tình, con người nơi đây cũng chất phác. Du khách muốn tận hưởng hết vẻ đẹp nơi đây có thể cắm trại hoặc xin nghỉ lại nhà dân. Cũng trên địa bàn huyện Thạch Thành còn có Thác Voi đã nổi tiếng từ rất lâu. Nơi đây được quy hoạch thành khu du lịch, có cả bể bơi. Nếu muốn, du khách có thể ghé thăm vào mùa tháng 9, tháng 10 nhiều nước.

2. Thác Mơ (xã Điền Quang, Bá Thước)

Qua cầu Cẩm Phong (Cẩm Thủy), rẽ quốc lộ 217 rồi đi theo hướng Bá Thước thêm khoảng 30 - 40 km nữa sẽ tới đường vào thác Mơ.


Bao nhiêu năm nay, Thác Mơ (hay còn gọi là thác Muốn) thơ mộng và kỳ thú, gắn liền với câu chuyện tình cảm động của đôi trai tài gái sắc. Trên đỉnh núi Muốn có một thung lũng rộng vài ha. Nước từ trong các khe núi đá chảy vào lòng thung lũng, từ đó đổ xuống sườn núi tạo thành nhiều tầng thác liên hoàn kế tiếp nhau. 

Con thác Mơ rất dài. Nhiều người đã đếm được nơi đây có tới 43 thác nước lớn nhỏ. Ở đây có nước quanh năm nhưng đẹp nhất vào mùa xuân, mùa hè và cuối thu.

Khi ấy dòng thác hiền hoà, mộc mạc, lại nồng nàn như người con gái Mường Khô nơi đây. Có nơi thác đổ rào rào, nơi lại khẽ khàng, róc rách. Có thác nước mềm mại, nơi lại cao vút, trút nước cuồn cuộn, bọt tung trắng xóa. Nhấc đôi chân trần đi trên những tảng đá vôi, ngây ngất ngửi mùi hương nồng nàn của các loài hoa rừng không còn gì dễ chịu bằng.

Thác chảy qua những lùm cây, không trơn nên chuyện đi lại, nghỉ ngơi dễ dàng. Bạn chinh phục từ dưới chân lên đỉnh thác mà không hề có cảm giác mệt nhọc. 

Xen lẫn những thác lớn nhỏ là hệ thống hang động rất đẹp toạ lạc xung quanh như Hang Mộng, Hang Bụt và Hang Bến Bai. Trong hang có nhiều nhũ đá rủ xuống thành những hình thù kỳ diệu. Đây quả là một điểm đến lý tưởng trong tour khám phá miền Thượng du của Thanh Hóa. 

3. Thác Hươu (Cổ Lũng, Bá Thước)

Thác Hươu cách thị trấn Cành Nàng (Bá Thước) khoảng 25 km. Điểm kỳ thú ở đây là tất cả cây cối, đồ vật nơi có dòng nước chảy qua đều "hóa đá".


Dòng nước từ thác Hươu chảy ra có nhiều chất đá vôi, tạo nên dòng nước đặc biệt trong xanh, nhưng cũng tạo nên những đông kết giữa nền và đôi bên bờ suối. Nhiều lúc trời mưa to, dòng nước trắng xóa bột đá vôi. Chính đặc tính lạ này đã khiến những cây cối, đồ vật gặp trong dòng chảy đều bị hóa đá.

Nơi khởi nguồn của dòng suối Hươu là từ một hang đá thuộc dãy núi đá hùng vĩ của sơn hệ đá vôi Pù Luông - Cúc Phương. Theo người dân trong vùng suối chảy quanh năm không bao giờ cạn.

Mùa mưa lũ, thác gầm réo, nước từ màu xanh đổi thành màu trắng đục như nước gạo, nước đậu nành. Do núi đá vôi bị nước xói mòn, những đá non tan ra mà tạo nên lượng vôi lỏng lớn như vậy. Những ngày không bão tố, dòng suối hiền hòa, mặt nước trong xanh. Nơi nhẹ nhàng róc rách, nơi nước trút ầm ầm vô cùng thi vị.

Chiều dài dòng thác khoảng 800 m. Nếu nhìn từ đỉnh, dòng nước chảy đến lưng chừng núi thì tách ra thành 2 nhánh, đổ về 2 hướng khác nhau và hợp lại ở cuối dòng.

Ngay phía ngoài chân thác còn có một "hồ bơi" tự nhiên. Sau một hồi lội thác trở về, du khách nên ra đây tắm rửa. Mực nước ở đây chỉ hơn 1 m, phía dưới là cát nên ai ưa mạo hiểm có thể thỏa sức bay nhảy.

Nơi đây đã hình thành một điểm du lịch, có hệ thống nhà sàn cho du khách nghỉ dưỡng. Nằm trên nhà sàn với vài chiếc gối tựa, du khách ngắm cảnh núi rừng, tận hưởng những giờ phút thư thái tuyệt vời.

Thêm vào đó, con đường đến thác quanh co, uốn lượn rất thơ mộng. Những người ưa thích tìm hiểu văn hóa dễ dàng tìm thấy những nét độc đáo trong hệ thống tưới tiêu của người dân tộc với những guồng nước nối nhau, những ống luồng dẫn nước tưới từ trên cao...

Du khách còn có thể khám phá những hang động bên trong dòng nước. Trong đó, hang đẹp nhất là hang Tình yêu, rộng khoảng 3 m, sâu 10 m, với nhũ đá long lanh đủ màu sắc, mát rượi.

Khách du lịch có thể đi từ Mai Châu (Hòa Bình) đến bản Kịt, Lũng Cao (Bá Thước) qua Thác Hươu, Cổ Lũng đến hang Ma (bản Cốc, Hồi Xuân, Quan Hóa) và một số điểm du lịch khác trong vùng. 

(Nguồn: VnExpress)

Cụ ông 84 tuổi đạp xe 220km để bảo hành điện thoại


Vào sáng ngày 2/7, cửa hàng điện thoại Tùng Phương tại phố Trường Thi, Tp. Thanh Hóa đón tiếp một vị khách đặc biệt. Đó là ông cụ 84 tuổi  (ở Đội 3,  Nông Trang, xã Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An) đến bảo hành chiếc điện thoại của mình giá trị khoảng 200.000 đồng. Qua tìm hiểu , được biết ông cụ mua chiếc điện thoại này tại Hải Phòng, sau hai ngày sử dụng thì chiếc điện thoại bỗng nhiên bị sập nguồn.

Vì tiếc chiếc điện thoại phải tích góp mới mua được, lại sợ mất số liên lạc của bạn bè phương xa lưu trong điện thoại, cụ ông đã vất vả đạp xen 220km từ Nghệ An ra Thanh Hóa với hy vọng “cứu” điện thoại thành công. Cụ chia sẻ, cụ đã vào rất nhiều cửa hàng ở Nghệ An nhưng họ đều từ chối không nhận bảo hành.

Cụ xem trên thẻ bảo hành chỉ có ở Thanh Hóa - Hà Nội - Hải Phòng nên cụ chọn Thanh Hóa cho gần. Hầu hết các cửa hàng điện thoại ở Nghệ An từ chối bảo hành cho cụ là do họ không kinh doanh hãng điện thoại này.

Đại diện cửa hàng Tùng Phương cho biết: “Hành trang vượt đường xa của cụ ông khá đơn giản. Ông chỉ có một chiếc xe đạp buộc lốp, cái đèn pin và cái túi bóng đựng cơm, vài miếng bánh đa…. Cụ nói đi từ 8h sáng ngày 30/6 đến 6h sáng ngày 2/7 mới đến nơi. Quá thương cảnh cụ, chúng tôi đã tặng cụ 1 chiếc máy điện thoại Nokia N105 mới kèm sim và biếu cụ chút tiền đi đường”.


Thương cảm với tình cảnh của cụ, các nhân viên trong cửa hàng cũng quyên góp số tiền nhỏ để thay thế toàn bộ lốp xe, vành xe cho cụ và bắt xe bắt xe khách cho cụ về quê an toàn.

Tôi không có cảm tình với những người Thanh Hóa đã từng tiếp xúc...

Khi trên mạng đầy rẫy những thông tin đa chiều nói về dân Thanh Hóa. Tôi ko hề lấy đó làm vui vẻ, nhưng rồi tôi cũng đã tiếp xúc và tôi hiểu vì sao? - một bạn trẻ có nick name hung...@gmail.com chia sẻ

Tôi không ủng hộ việc phân biệt vùng miền bởi nó gây chia rẽ, mất đoàn kết. Nhưng nếu nói là ác cảm, thì cũng có nguyên nhân của nó, như các cụ đã dạy “không có lửa thì làm sao có khói”. Đâu phải tự nhiên vô cớ mà người ta ghét dân tỉnh này, tỉnh nọ làm chi cho mệt. 

Thú thực, tôi cũng thường e dè, không có nhiều thiện cảm, thậm chí có những ấn tượng xấu với một số người Thanh Hóa. Các bạn đừng vội nói tôi là a dua, ghét theo phong trào, thấy người ta ghét dân Thanh Hóa thì cũng ghét theo. Bởi mới đầu tôi cũng không ác cảm gì với họ, nhưng sau đó chính bản thân tôi đã từng tiếp xúc, va chạm và chứng kiến những câu chuyện không hay về nhiều người Thanh Hóa thì mới dám tự rút ra kết luận cho riêng mình như thế.

 
Tôi không có cảm tình với những người Thanh Hóa đã từng tiếp xúc...
Một thông báo tìm người ở trọ cùng, trong đó có một điều kiện là "không phải quê Thanh Hóa".

Trong ngõ nhà tôi có một gia đình gốc Thanh Hóa. Khoảng một năm nay, khu dân cư chỗ tôi thực hiện thắp đèn buổi tối khắp các ngõ để cho sáng sủa, thuận tiện cho người dân đi lại và đảm bảo an ninh. Gia đình người Thanh Hóa kia ở ngay gần nơi mắc một bóng đèn nên dĩ nhiên nhiệm vụ bật đèn mỗi tối được giao cho họ. Ngoài chi phí lắp đặt ban đầu được chính quyền hỗ trợ, các hộ trong khu dân cư sẽ đóng tiền định kỳ để trả tiền điện cho hộ phụ trách bật đèn.

Bóng đèn tiết kiệm điện, bật từ tối hôm trước đến sáng sớm hôm sau nên chả tốn bao nhiêu tiền điện. Tiền điện đã nhận đủ nhưng gia đình này luôn luôn bật đèn muộn nhất và tắt đi sớm nhất. Khi các bóng đèn dọc con ngõ đã bật sáng trưng thì bóng đèn nhà này phụ trách vẫn chưa chịu bật khiến mọi người qua lại phải kêu ầm lên. Buổi sáng khi trời chưa nhìn rõ mặt người thì nhà này đã dậy sớm tắt điện đi làm mấy ông bà đi tập thể dục phản đối suốt ngày. Ai ý kiến cứ ý kiến, nhà này cứ thực hiện phương châm tranh thủ bật muộn, tắt sớm được chút nào hay chút đó. Thậm chí có nhiều đêm, khi không còn ai đi lại ngoài đường, nhà này lại lén tắt bóng đèn đi khiến khoảng ngõ chỗ đó tối thui.

Không chỉ riêng việc bật đèn, gia đình người Thanh Hóa này còn nổi tiếng cả khu là luôn trây ì, tìm cách trốn đóng tiền vệ sinh, tiền thu rác dù chẳng nhiều nhặn gì, chỉ vài chục ngàn đồng mỗi năm; và chẳng bao giờ biết giúp đỡ mọi người xung quanh. Tổ trưởng dân phố, hàng xóm góp ý đủ kiểu họ vẫn cứ trơ ra không thay đổi. Mọi người chỉ còn biết ngán ngẩm nói với nhau.

Tưởng mấy ông bà già cổ lỗ sĩ nên vẫn giữ nguyên bản chất nhưng một số người Thanh Hóa trẻ tuổi tôi tiếp xúc cũng không mất đi được những tiếng xấu lưu truyền về người dân vùng mình. Chuyện là ở công ty tôi có hai cậu thanh niên người Thanh Hóa. Hai cậu này khi có việc gì cần nhờ vả thì ngọt sớt, nhưng chẳng ai nhờ lại được họ việc gì cả, lại còn chuyên đi nịnh sếp và nói xấu đồng nghiệp như đàn bà nữa.

Mỗi lần anh em trong công ty đi liên hoan, hai cậu này luôn tìm cách từ chối tham gia hoặc luôn có lý do chuồn trước khi cuộc vui sắp tàn để khỏi phải đóng tiền. Một lần, hai lần rồi nhiều lần như thế, mọi người cũng chán không muốn rủ nữa. Nhưng mà đấy là những lần đi ăn đóng tiền, còn những dịp liên hoan mà sếp mời hay có khoản thưởng gì đó, hai cậu này chẳng bao giờ vắng mặt và luôn ăn uống nhiệt tình từ đầu đến cuối, chẳng thấy về sớm nữa. Đúng là…

Một điều nữa khiến mấy cậu Thanh Hóa này bị mọi người trong công ty tôi ghét, chẳng ai muốn chơi cùng là cái tính tinh tướng, lúc nào cũng nghĩ là mình tài giỏi hơn người, vỗ ngực nhận mình là “hào kiệt xứ Thanh” để không coi ai ra gì. Vì vậy chẳng ai muốn chơi với hai cậu này nên họ đành… tự chơi với nhau.

Tưởng là đồng hương, tương đồng tính cách lại chơi thân với nhau nhưng hai cậu này cũng không ít lần đấu đá, “đâm lưng” nhau. Bình thường thì chả sao, nhưng mỗi khi có dự án hay cần thể hiện để ghi điểm với sếp là hai cậu này tìm đủ mọi cách triệt hạ nhau. Một lần, một cậu giả vờ vô tình làm đổ cốc cà phê lên bản thiết kế của cậu kia, thế là suýt đánh nhau to. Rồi cứ hễ cậu này được sếp khen là cậu kia đi khắp nơi nói xấu. Vốn biết tính cách mấy cậu này nên mọi người chẳng rỗi hơi quan tâm, bởi ai cũng biết “kiểu gì nó chẳng từng nói xấu mình”.

Nhân chuyện này, tôi nhớ có một lần đọc được ý kiến của một ông giáo sư người Thanh Hóa trả lời trên báo chí, đại ý là: Năm anh Thanh Hóa đi với nhau, bình thường thì vui vẻ không sao, nhưng hễ có một anh tỏ ra nổi trội, tài giỏi hơn là chắc chắn bốn anh kia sẽ quây vào dìm xuống. Đó là một nét tính cách cực xấu nhưng đặc trưng của người xứ Thanh.

Chỉ có hai cậu Thanh Hóa kia thôi mà đã bao lần làm công ty tôi ầm ĩ hết cả lên. Vậy nên chắc hẳn nhiều doanh nghiệp ở miền Nam tẩy chay từ đầu, không nhận lao động Thanh Hóa là có lý do chính đáng của họ. Mấy ông suốt ngày lôi kéo đánh nhau, rượu chè cờ bạc, làm thì lười lại hay quậy phá mà nhận vào thì có mà phá tan doanh nghiệp người ta.

Mà tôi thấy cũng lạ. Rõ ràng nhiều nét tính cách xấu của người Thanh Hóa đã rõ rành rành ra đấy, ngay cả nhiều người dân ở đây cũng phải thừa nhận, rồi doanh nghiệp người ta phải hãi hùng cấm cửa, thế mà cứ có ai động chạm đến mình là chưa biết đúng sai họ đã nhảy dựng lên phản ứng. Có người còn thách thức là “đã mang tiếng xấu thì hành động xấu luôn cho bõ” khiến hình ảnh dân Thanh Hóa càng trở nên xấu xí trong mắt người khác. Như bạn tên Tuấn người Thanh Hóa, tôi thấy bạn này vốn định thanh minh, kể lể về việc mình bị ghét "một cách vô lí" chỉ vì là người Thanh Hóa, nhưng đọc những gì bạn này chia sẻ và comment của mọi người ở dưới thì thấy không mấy người đồng cảm, trái lại, đa số đều lên án và cho rằng bạn Tuấn này đã tự thể hiện một hình ảnh chẳng đẹp chút nào.

Tôi nghĩ là không phải vô cớ mà người ta không ưa, người ta ghét, thậm chí là tẩy chay, nhiều bạn Thanh Hóa nên tự nhìn lại mình để thay đổi những tính xấu thì mới mong người ta bớt ác cảm.